Chuyện đời

Cứ sống cho tới khi thấy kì tích, cứ sống có ích dẫu đời “chật ních”: Cố gắng hết mình, trời xanh sẽ thấu!

Tương lai bạn rộng mở hay mù mịt là do bạn, đừng đổ lỗi cho xã hội!

Năm 18 tuổi, tôi đã từng yêu người, yêu tiền, yêu ước mơ như một con vật trung thành đối với người nuôi. Tuổi 18 vốn dĩ là vậy, đã mê là không bao giờ muốn buông, biết sai nhưng vẫn không muốn xin lỗi, biết khó khăn nhưng vẫn không từ bỏ. Đó là những cái đẹp của cái tuổi chẳng có gì nhưng lại có tất cả trong tinh thần.

Năm 22 tuổi, tôi bất cần với mọi thứ, cứ thế một mình mà đi, ước mơ cứ bị đời vùi dập ngược đãi, giam mình trong văn phòng công sở tẻ nhạt, tiền bạc ít hay nhiều cũng chẳng phải là mục đích trong đời. Không ai hiểu tôi thì tôi tự nói chuyện với bản thân mình vậy. Nhưng trong thâm tâm, tôi vẫn cay cú vì sao tất cả lại không diễn ra theo ý mình. Có phải do tôi chưa đủ tốt, hay vì đời thích trêu ngươi? Tôi cứ chìm trong những cảm xúc hỗn độn ấy cho tới khi tôi kiệt sức, chìm đắm trong những ly rượu, lấy ký ức cũ nuôi sống mình qua ngày.

Năm 23 tuổi, tôi để tình yêu trở thành động lực, đặt mục tiêu kiếm tiền trở thành bàn đạp để ước mơ hoá sự thật, thử thách mình trong những lĩnh vực chưa bao giờ biết tới. Bởi tôi hiểu, nếu tôi không bao giờ dám đối diện với những gì tôi đang có, khả năng tôi đang ở đâu thì chẳng bao giờ tôi có thể phát triển được bản thân.

 

Lúc đó, có ba điều tôi nhận ra và đã khiến tôi dám đi theo ước mơ đời mình:

1. Mối quan hệ của bạn thế nào thì cuộc sống của bạn thế ấy.

Đừng ngại ngần rời xa những mối quan hệ tiêu cực. Vì họ sẽ là những mỏ neo giữ chân bạn lại khỏi một cuộc sống tốt đẹp. Thà đi một mình, chứ đừng đi với người “đồng minh” chỉ cuốc bộ 5 phút đã muốn dừng chân.

Lòng người chật hẹp thì sao nào? Kệ đi. Ai quan tâm.

Những câu nói dè bỉu thì sao nào? Gạt đi. Ai quan tâm. Những ký ức buồn bã một thời thì sao nào?

Bỏ đi. Ai quan tâm.

2. Nếu lời nói, hành động của người khác làm ảnh hưởng đến bạn, tức là cuộc đời của bạn đã phụ thuộc vào họ. Đừng trông chờ vào một cái phao cứu sinh nếu bạn không phải là chủ tiệm bán phao. Vì bạn sẽ phải trả tiền, công sức hoặc bất cứ thứ gì để có được chiếc phao lạ. Sao bạn lại không trở thành cái phao của chính mình?

3. Lựa chọn đúng luôn quan trọng hơn nỗ lực. Cố gắng níu kéo một mối quan hệ đã hết hạn sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc bằng có một người thương mình, dẫu mình có ra sao. Cố gắng làm ở một công ty không có khả năng phát triển sẽ chẳng bao giờ khiến sự nghiệp của bạn đi lên. Muốn đời thong thả, hãy dành thời gian suy nghĩ và biết cách lựa chọn, chứ không phải là chạy chọt và than khóc với hàng tá quyết định vội vã.

Thế nên, cuộc đời này, mình sống sao cho mình không hối tiếc là đủ. Nặng nề để làm gì, vì chỉ có mình mới quan tâm tới cảm xúc của mình nhất thôi. Cứ có vấn đề lại lao vào giải quyết, ngày dài rồi cũng hoá thành ngày mai.

Đừng bỏ cuộc sớm, bạn nhé! Cứ sống cho tới khi thấy được kì tích, thế là cứ sống cho đến tận số mạng thôi!

Nguồn: Tri Thức Trẻ
Khám Phá Di Sản Taki Media Tin tức Huế city
Comments

Bài viết nổi bật

To Top